Khổ cả một đời!

Tới tuổi trưởng thành, chị em nhà muỗi nọ chia tay nhau mỗi kẻ một phương trời kiếm ăn. Sau một thời gian, chúng gặp lại nhau, tay bắt mặt mừng rồi hàn huyên chuyện làm ăn.

Muỗi em hỏi muỗi chị: Dạo này sao trông chị gầy xác xơ thế?

Muỗi chị lắc đầu: Chán lắm em ạ! Vì lâu nay cặp vợ chồng nơi chị cư ngụ không… cãi nhau nữa.

- Việc họ cãi nhau thì liên quan gì đến chị? – Muỗi em ngạc nhiên.

Muỗi chị giải thích: Sao em chậm hiểu thế! Họ mà cãi nhau, anh chồng bỏ ra ghế xa lông… ngủ thì chị mới có cơ hội "làm ăn" chứ!

Muỗi em thương hại: Hay là chị ra công viên với em đi! Ở đó có nhiều cặp tình nhân ôm nhau chẳng biết trời đâu đất đâu nữa. Lúc đó chúng mình tha hồ "làm ăn"…

Muỗi chị rụt vòi: Không dám đâu! Nghe nói ở đó lắm kẻ nghiện ngập lắm. Lỡ mình chích nhầm chúng rồi đâm ghiền lây, cứ phải tìm dân nghiện mà chích thì khổ cả một đời.

Chuyện tế nhị

Chàng cao bồi bước vào hiệu thuốc ở Texas và xin gặp một nam dược sĩ, tư vấn chuyện tế nhị. Không may, chủ hiệu thuốc là một cô gái.

- Ở đây chỉ có tôi và em gái, anh có vấn đề gì cứ nói. Anh yên tâm, chúng tôi làm việc rất chuyên nghiệp.

- Vậy thì được nhưng thực sự tôi thấy hơi ngượng. Chả là "cái ấy" của tôi thường xuyên dựng đứng. Nó khiến tôi gặp rắc rối và vô cùng xấu hổ. Không hiểu cô có thuốc gì trị nó không?

- Anh chờ tôi bàn với em gái đã nhé.

Sau vài phút, cô chủ trở lại, vẻ mặt đăm chiêu:

- Chúng tôi đã bàn rất kỹ và phương thuốc tốt nhất có thể giới thiệu cho anh là: 1/3 quyền sở hữu hiệu thuốc, một chiếc xe bán tải và 3.000 USD tiêu vặt hằng tháng.

o O o

Trong phòng riêng, loay hoay mãi không làm cho anh bạn trai đần độn hiểu được ý mình, cuối cùng cô gái hỏi:

- Anh có muốn xem chỗ mổ ruột thừa của em không?

- Đừng em! Anh chúa ghét bệnh viện.

Người đàn ông hoàn hảo

Một người đang đi trên phố và cố bắt chiếc taxi vừa chạy qua. Khi anh ta vào xe, tay tài xế chào với một nụ cười: "Thật đúng lúc! Anh thật giống Dave".

- Ai cơ?

- Dave Bronson. Có một anh chàng luôn làm mọi việc rất ổn thoả. Như là khi tôi tới đúng lúc anh cần xe… Chuyện như thế xảy ra với Dave mọi lúc.

- Ai đó cũng phải có lúc mà.

- Nhưng không được như Dave đâu. Anh ta là dân thể thao tuyệt vời. Anh ta có thể vào giải quần vợt chuyên nghiệp. Anh ta có thể chơi gôn với những chuyên gia. Anh ta hát như một nghệ sĩ opera và nhảy như một ngôi sao của Broadway.

- Anh ta hẳn phải là một người đặc biệt, phải không?

- Anh ta có trí nhớ tuyệt vời. Nhớ được hết sinh nhật mọi người. Anh ta biết tất cả mọi thứ về rượu vang, ăn với cái dĩa nào. Anh ta có thể sửa mọi thứ. Không giống như tôi. Tôi thay một cái cầu chì, và thế là toàn bộ mấy nhà hàng xóm tối đen thui.

- Chả trách mà anh nhớ về anh ta như thế.

- À, thực ra tôi chưa gặp Dave đâu.

- Thế làm sao mà anh biết anh ta rõ vậy?

- Tôi cưới bà vợ góa của anh ta.

Nói thẳng

Trong quân y viện, anh thương binh bị bó bột cả hai chân hai tay đang khẩn khoản nhờ cô y tá:

- Trời ơi ngứa… "ấy" quá, cô gãi giùm tôi!

- Ôi tội nghiệp, anh ngứa ở đâu?

- Chỗ… không tiện nói.

- Anh cứ nói thẳng, đừng ngại.

- Vâng, ở giữa… hai ngón chân cái!

o O o

Nhân kỷ niệm 10 năm ngày cưới, chồng âu yếm hỏi vợ:

- Em có thích một chiếc áo bằng lông thú không?

- Không.

- Anh sẽ mua tặng em một chiếc Mercedes nhé?

- Không.

- Hay là anh cho em một ngôi nhà nghỉ mát trên núi?

- Không…

Người chồng chịu thua:

- Vậy em hãy nói thẳng, em thích cái gì, chúng ta sẽ giải quyết nhanh.

- Em muốn ly hôn.

- Trời! Anh đâu có dự kiến sẽ chi nhiều như thế!

ST

Bạn có thích bài viết này không?